CHÀO MỪNG BẠN ĐÃ GHÉ THĂM 

          Bạn thân mến !
        Sống ở trên đời ai cũng có môt thời để nhớ. Tôi lập trang web này là để ghi lại nhưng kỹ niệm trong cuộc đời mình, những chuyện mà tôi đã bắt gặp trong cuộc sống. Có thể bạn đọc sẽ không tìm thấy ở đây những bài văn thơ hay, nhưng tất cả những gì bạn đọc được là sự thật , không có một chút hư cấu nào. Đó là những kỷ niệm từ khi tôi sinh ra, lớn lên, những kỷ niệm trong những ngày tham gia kháng chiến đầy gian khổ ác liệt, những ngày được sống và học tập dưới mái trường HSMN ... và cả những cảm xúc bất chợt trong cuộc sống hiện nay.

Đây cũng là những suy nghĩ, tâm tư, tình cảm mà tôi muốn chia sẽ cùng bạn đọc.

hunghsmn

 

 

45 ngày đêm bị địch vây nhịn đói

Chuyện xảy ra vào khoảng giũa năm 1966, lúc đó cơ quan đóng ở xã Cò Lúi thuộc huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên bây giờ. Địch càn lên căn cứ và mình bị vây giữa rừng già 45 ngày đêm.

Trước trận càn này chưa bao giờ chúng càn lên căn cứ của ta quá một tuần, rồi cũng phải rút ( vì ta đánh vào căn cứ của chúng) . Vì vậy số lương thực chuẩn bị của mỗi người chỉ một ruột nghé gạo 5kg (Ai cũng có một ruột nghé này để chống càn chứ không dám ăn). Không ngờ lần này chúng càn đến 45 ngày. Lúc này bị kẹt trong rừng già Phước Tân(xã Cò Lúi hiện nay) chỉ còn có  mình với mấy cô chú trong Ban Kinh Tài Phú Yên, cùng với bệnh viện quân y của đoàn Ngô Quyền. Sau mấy ngày phát hiện tình hình không ổn nên còn lại một ít gạo và muối chỉ dành cho thương binh, còn tất cả mọi người phải ăn bất cứ thứ gì trong rừng có thể ăn được để sống. Mọi người đều sống dưới gộp đá (nói thêm về gôp đá: đó là những tản đá rất lớn chồng lên nhau nhiều lớp giữa chúng có những khe hở, ta chui sâu xuống gộp để trú. Lỡ bom có dội trên đầu cũng không sao, lỡ chúng có phát hiện và tấn công vào thì ít ra một mạng ta cũng đổi mười mạng giặc - lúc này phía ta ngoài súng ngắn và không kể khẩu cacbin của  mình thì chỉ có 12 khẩu AK47 của các chú bảo vệ bệnh viện là lính chính qui - nhưng chừng đó với cái gộp đá cũng đủ để nói chuyện với chúng nếu chẳng may bị chúng phát hiện và tấn công vào, nhưng thật may là chúng không phát hiện).

Thức ăn lúc đó chỉ có đọt cau rừng là nhiều, ngoài ra còn có đọt cây mây song ( Cây cau rừng cũng giống cây cau nhà nhưng chỉ to bằng ngón chân cái, cây mây song hiện nay người ta dùng làm đồ Mỹ nghệ đó), lột lấy đọt non luộc ăn)

Sau khoảng 1 tháng thì bắt đầu xuất hiện bệnh phù thũng

do thiếu muối, phụ nữ phù trước rồi mọi người đều bị phù. Khi địch rút rồi , trở ra có đủ sắn, muối thì vài hôm là hết phù.

Trong 45 ngày đêm này còn có vài chuyện :

- Chuyện thứ nhất: Sau khi trú ở đây khoảng 10 ngày, thấy tình hình dễ bị vây nên di chuyển đi nơi khác. Đi đầu là tiểu
đội bảo vệ, mình đi sau rồi đến các cô chú khác Mới lên gần đến đỉnh một quả núi thì phát hiện địch đang ngồi nghỉ trên đó rồi. Ta phát hiện chúng thì đồng thời chúng cũng phát hiện ra ta ngay. Vậy là mạnh ai nấy chạy, không một tiếng súng nào nổ ra. Thật hú vía, ta chạy thì đúng rồi vì thế của ta lúc đó phải vậy, nhưng chúng cũng nhác như thỏ đế, nếu không thì ... chắc gì mình  còn ngồi đây kể chuyện chiến tranh. Vậy là đành trở lại gộp đá sống tiếp cho đến khi chúng rút.

" Nếu chỉ thiếu thức ăn thì thời gian bạn có thể chịu được phụ thuộc rất nhiều vào sức khỏe vốn có, thời tiết và ý chí của bạn. Rất nhiều những chiến sỹ cách mạng kiên cường của chúng ta đã từng tuyệt thực vài ngày cho tới vài tuần trong nhà lao của quân địch. Lịch sử cũng ghi nhận Gandhi đã từng nhịn ăn tới 21 ngày khi đã thất thập. Hầu hết các bác sỹ cho rằng, nếu vẫn được uống nước đầy đủ, chúng ta có thể tồn tại được … 8 tuần mà không cần ăn bất cứ thứ gì...."
- Chuyện thứ hai: khi chúng rút rồi, mọi người trở ra, không ngờ đi từ sáng đến trưa thì đến đúng cái gộp đá nơi xuất phát. Nghĩa là đi vòng quanh quả núi, do không thấy mặt trời nên mất phương hướng. Vậy là tiếp tục nhịn đói, cho đến hôm sau mới ra được khỏi rừng.

- Chuyện thứ 3: Suốt 45 ngày nhịn đói nhưng không ai bị sao, kể cả thương binh. Duy nhất có một chú. Mình còn nhớ chú ấy tên Úy, là đại đội trưởng một đơn vị , chiến đấu bị thương được đưa về điều trị. Trên đường về các chú bảo vệ nói khiêng chú ấy đi nhưng chú ấy không chịu, Chú nói : các đồng chí khiêng những anh em khác nặng hơn, tôi tự đi được. Vậy là chú ấy chống gậy đi. Về gần đến nơi thì chú ấy vấp ngã và hy sinh.

Mình kể những chuyện này với hy vọng rằng lớp con cháu mai sau sẽ hình dung được phần nào cuộc chiến đấu đầy gian khổ hy sinh nhưng cũng rất hào hùng của cha ông chúng ta ngày trước, để thấy giá trị mà cha ông chúng ta đã trả cho ngày chiến thắng.